SNHN 2012  ||  SNHN 2011  ||  SNHN 2010  ||  SNHN 2009  ||  SNHN 2008  ||  SNHN 2007  ||  SNHN 2006  ||  SNHN 2005 
SNHN 2004  ||  SNHN 2003  ||  SNHN 2002  ||  SNHN 2001  ||  Trang nhà  ||  Tĩnh Tâm Linh Thao  ||  Nối kết  ||  Góp ý 
SNHN 01 > CanhHoaHong

CÁNH HOA HỒNG

Sân trước nhà tôi có một khóm hồng. Mỗi năm cứ mỗi độ đông tàn, tôi thường cắt tỉa khóm hoa hồng nàỵ...

Sau gần một tiếng đồng hồ cắt và tỉa ..., nhìn lại khóm hồng thật là thê thảm... Tất cả lá xanh đã bị vặt đi, các cành bị cắt ngắn, thậm tệ hơn nữa có khi cắt tận sát gốc. Bụi hồng bây giờ trơ trọi, xấu xí vớ những cành khẳng khiu đầy gai nhọn... Nếu cây hồng này biết nói chắc có lẽ nó trách tôi nhiều lắm, sao tôi lại nhẫn tâm cắt đi những tay, những chân của nó...và có lẽ nó đau đớn lắm!

Rồi muà xuân đến với những tia nắng ấm đầu mùa, khóm hồng bắt đầu đâm chồi nẫy lộc... Những cành cây bây giờ vươn cao lên với những ngọn lá xanh tươi, và đẹp thay những nụ hồng chớm nở với hương thơm ngào ngạt...

Đời sống chúng ta cũng vậy, chúng ta cần phải “gọt tiả” những cái “tôi” to lớn của chúng ta. Có lẽ nó sẽ đau đớn lắm, khó chiụ lắm..., nhưng có như vậy những đoá hoa hồng mới đâm chồi và nẫy lộc trong mỗi một chúng ta. Theo Chúa là vác thập giá, là biết từ bỏ những ý riêng của mình. Theo Chúa là đi vào khung cửa hẹp, là biết chấp nhận những đớn đau, những buồn phiền...nhưng rốt cùng là hạnh phúc đời đời!

***

Chúa Giêsu đã đi con đường đó... chẳng lẽ chúng ta có con đường khác sao.

Dương văn Diễn

Để giúp cho chương trình SNHN được phong phú hơn, Xin vui lòng đóng góp ý kiến. Chân thành cám ơn.