|
Cô Acnietca, một người mẫu nổi tiếng của Hoà Lan vừa được 24 tuổi. Cô đã giữ một chỗ trong chuyến bay TWA 800. Nhưng vào phút chót, một trở ngại khiến cô phải đình lại chuyến đi, cô chắc hẳn đã không ngừng cảm tạơn thoát chết vì chuyến bay đó đã nổ tung khoảnh khắc sau khi rời sân bay. Toàn chuyến bay rơi gọn vào lòng biển sâu, không một ai sống sót. Cho tới nay, sau bao tốn hao sức lực và tiền bạc, người ta vẫn chưa tìm ra nguyên nhân tai nạn đó. Nhưng thoát cái chết ghê gớm đó, cô lại rơi vào một cái chết không kém tang thương. Chưa được một tháng sau, giữa những tiếng reo hò ca ngợi của đám đông ngưỡng mộ, thình lình cô bị đâm tuí bui. Bị chấn thương hiểm nghèo, cô đã tắt thở sau đó trước sự kinh ngạc của mọi người. Họ là những người mến mộ cô nhưng đã bất lực, không thể cứu sống được cô.
***
"Anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào, giờ nào" (Mt 25:13). Chẳng ai biết giờ chết của mình, nhưng chắc chắn giờ ấy sẽ đến. Chẳng ai biết Chúa hẹn mình ở đâu, trong biến cố nào, nhưng chắc chắn cuộc hẹn phải có. Ðiều cần thiết là luôn canh thức, sẵn sàng chờ đợi.
Canh thức không phải là không ngủ, mà là ngủ trong sự tỉnh thức. Canh thức không phải là suốt ngày đọc Lời Chúa, nhưng là để Lời Chúa chi phối đời sống mình. Khi nhận ra mình đang mê muội, tức là lúc bắt đầu tỉnh thức. Các thánh khác chúng ta ở chỗ đó: Với đức tin mạnh mẽ và ý thức thân phận mỏng dòn, các ngài luôn trong tư thế chuẩn bị , sẵn sàng. Các ngài luôn nhớ đến kiếp lữ hành tạm bợ, như "bông hoa sớm nở chiều tàn", nên lòng các ngài luôn hướng về trời cao, mong mỏi giờ hạnh ngộ cùng Ðấng Vĩnh Hằng: đối tượng mà các ngài luôn tôn thờ, kính yêu.
Cái chết bất ngờ của người mẫu nổi tiếng Acnietca làm chúng ta phải suy nghĩ. Dù tin hay không tin, sự sống của cô đang có một bàn tay siêu việt điều khiển, cô không thể giữ nổi hơi thở của mình. Cô đâu ngờ cái may thoát nạn vừa được hưởng, cũng chính là tiếng chuông cảnh báo giờ ra đi của đời cô. Không ai có thể nắm chắc sự sống của mình, kể cả vua chúa quyền uy cho đến thứ dân hèn mọn. Chỉ có Thiên Chúa là Ðấng toàn năng mới có quyền cai quản sự sống con người và gọi họ về khi Ngài muốn. Nhưng tiếng gọi ấy lại thất bất ngờ.
***
Lạy Chúa dù biết rằng đời là bể khổ, trần thế là tạm bợ, dương gian là chốn lưu đày, nhưng con vẫn quyến luyến, vấn vương. Thay vì để tâm chuyên lo những việc trên trời, con lại vất vả xây dựng những lâu đài phù dung: tiền tài, sắc dục và danh vọng.
Xin Chúa hãy đánh động lòng con để con luôn hướng về Chúa. Xin đừng để con quên đi quê hương thật, nơi Chúa đang giang cánh tay yêu thương chờ đón. Xin nhắc nhớ con luôn sẵn sàng tỉnh thức, để không phải ngỡ ngàng khi được Chúa gọi. Amen.
~
|