|
Ðó là một tối mùa đông lạnh buốt xương. Một thầy khổ tu lỡ đường hỏi xin trú nhờ trong một đền thờ. Vị tư tế thấy con người tội nghiệp ấy đứng run rẩy trong gió tuyết, ông hơi lưỡng lự, song cuối cùng ông nói:
- Được, thầy có thể trú lại đây, nhưng chỉ qua đêm thôi đấy nhé. Thầy biết đó, đây là một đền thờ, không phải là một nhà tế bần. Sáng mai xin thầy vui lòng ra đi.
Trong bầu khí tĩnh mịch của đêm tối, vị tư tế nghe những âm thanh răng rắc rất lạ. Ông bật dậy, chạy sang đền thờ và không thể tin vào mắt mình: Người khách lạ đang ngồi sưởi ấm bên đống lửa mà ông ta tự nhóm lên giữa đền thờ. Một pho tượng Phật bằng gỗ đã biến mất. Vị tư tế hỏi:
- Pho tượng đâu rồi?.
Người khách đưa tay chỉ vào đống lửa, rồi nói:
- Tôi nghĩ cái lạnh khủng khiếp này có thể làm tôi chết cóng.
Vị tư tế la lên:
- Ông điên rồi sao? Ông có biết ông đã làm gì không? Ðó là Ðức Phật. Ông đã đốt cháy mất Ðức Phật rồi!.
Ngọn lửa từ từ hạ xuống. Người khách đăm đăm nhìn đống lửa, rồi bắt đầu cời nó với chiếc gậy của mình.
-Ông lại làm gì đó vậy? Vị tư tế hét lên.
- Tôi đang tìm kiếm xương của Ðức Phật mà ngài bảo rằng tôi vừa mới thiêu.
Sau đó, vị tư tế kể lại câu chuyện cho một thiền sư. Thiền sư nhận định:
- Ông là một tư tế tệ hại, bởi vì ông quí một Ðức Phật chết hơn là một con người sống.
~
|