|
Chuyện kể rằng trong triều đình của một Hoàng đế rất giàu sang, có một anh hề được nhà vua yêu thích. Với những trò hề và những câu nói dí dỏm thông minh, anh đã làm thư giãn hoàng triều và giúp vui cho mọi người.
Ngày kia, nhà vua gọi anh lại, trao cho phủ việt bằng vàng của vua và nói: “Người hãy giữ lấy phủ việt này cho đến khi tìm được một tên hề ngây ngô ngốc nghếch hơn ngươi, và ngươi có thể tặng làm quà cho hắn.”
Mấy năm sau, vua lâm trọng bệnh. Biết mình cũng sắp về với tiên đế. Vua cho gọi anh hề lại, thân mật nói:
- Ngươi biết không, ta sắp phải lên đường bắt đầu một cuộc hành trình thật dài và thật xa.
- Tâu Hoàng thượng, khi nào Hoàng thượng trở về?
- Ta đi và sẽ không bao giờ trở lại.
- Thế Hoàng thượng đã chuẩn bị gì cho cuộc hành trình này chưa?
- Rất tiếc là ta chưa chuẩn bị gì.
Anh hề cười hóm hỉnh lễ phép tâu:
- Đây, hạ thần xin trả lại phủ việt cho Hoàng thượng, bởi vì nay hạ thần đã tìm được một người khác ngây ngô ngốc nghếch hơn hạ thần rồi.
***
“Anh em phải coi chừng và tỉnh thức, vì anh em không biết khi nào thời ấy đến” (Mc 13: 33). Cuộc sống của mỗi người là một cuộc hành trình tiến về đích điểm xa vời, về một chân trời xa lạ. Nhưng có mấy ai đã chuẩn bị cho cuộc hành trình không bao giờ trở lại ấy? Một cuộc hành trình đơn độc, chẳng ai đi cùng? Cuộc hành trình có một không hai của mỗi người chúng ta. Chúa không hứa ban cho chúng ta một cuộc hành trình êm ả. Người chỉ hứa giúp ta đến đích an toàn.
Chết là đi về sự sống vĩnh cửu, là về với Chúa. Đấng yêu thương chúng ta. Thế mà sao chúng ta vẫn lo âu. Phải chăng nỗi lo âu là dấu hiệu nói rằng chúng ta sợ có thể không gặp được Chúa. Mà tại sao chúng ta lại sợ không gặp được Chúa? Chúa luôn mong mỏi chờ đợi chúng ta cơ mà? Phải chăng lo âu sợ hãi là dấu hiệu nói rằng chúng ta chưa chuẩn bị đủ, chưa sẵn sàng khi Chúa đến, là tâm hồn chúng ta còn ngổn ngang, còn tội lỗi và những đam mê, quyến luyến. Có xa Chúa thì mới sợ mất Chúa, sợ mất Chúa thì mới xao xuyến băn khoăn.
Vì không sẵn sàng, không chuẩn bị nên mới hồi hộp, nhưng chuẩn bị cho giờ ra đi cũng không đơn giản chút nào. Biết bao mời mọc cám dỗ bủa vây.
Hạnh phúc trần gian sờ sờ trước mặt còn hạnh phúc thiên đàng sao quá xa xôi. Nên kinh nghiệm cho thấy đã nhiều lần chúng ta bỏ Chúa. Biết đâu chúng ta cũng sẽ bỏ Chúa trong tương lai. Và nếu lúc đó là giờ phải ra đi thi thật là vô cùng bất hạnh. Socrate đã khuyến cáo chúng ta: “Hãy coi chừng cảnh: dã tràng xe cát biển Đông.”
***
Lạy Chúa, mang thân phận yếu hèn với nhiều đam mê, nên cuộc hành trình của con về với Chúa cũng lắm gian truân. Xin giúp chúng con can đảm bước đi dù chân con có xiêu té. Xin dạy con biết rằng: để khỏi “chết” khi con chết, thì con phải “chết” trước khi con chết. Đó là con đóng đinh đời con vào thánh giá Chúa.
Xin giúp con hiểu rằng nếu con yêu sự sống thì con cũng phải yêu sự chết, vì con muốn chết để được sống. “Chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời”. Amen.
Thiên Phúc
|