|
Người ta kể lại một câu chuyện về chuyến viếng thăm nhà tù của quận công Osola như sau:
Trong một chuyến công tác, Ngài được dẫn đi thăm một nhà tù nổi dọc bờ sông, các tù nhân được tự do trao đổi cùng quận công. Ngài ân cần hỏi thăm lý do bị giam giữ của mỗi tù nhân và mỗi tù nhân được tự do trình bày sự lầm lẫn của guồng máy công lý và nhiều phạm nhân đã không nhận tội mình. Một người than là anh phải bị phạt vào đó chỉ vì ông quan tòa thích vậy, người khác nữa khăng khăng đổ tội cho lòng ganh tị của kẻ thù riêng. Nói chung không ai đáng tội cầm tù tại đó cả. Cuối cùng có một tù nhân thưa:
- Thưa quận công, tôi đáng hình phạt vì tôi cần tiền, tôi đã ăn trộm và bị bắt.
Ngài quận công rất là cảm động với lòng thành thật và khiêm nhường của tội nhân này. Giữa đoàn tù nhân xúm quanh, Ngài lớn tiếng tuyên bố:
- Anh thật có tội, không xứng đáng ở chung với những người ở đây. Anh hãy rời khỏi nơi đây lập tức.
Ngay tức thì, Ngài quận công tha bổng cho anh tù nhân khiêm tốn chân thành đó.
***
"Tôi cần tiền, tôi đã ăn trộm, và tôi bị bắt". Một lời thú tội giản dị, một sự nhận tội thẳng thắn. Lòng thật thà và tính khiêm tốn nhìn nhận tội mình đã mang lại tự do cho tù nhân kia. Những đồng bạn anh phủ nhận hành động tội lỗi của mình đã phải suy nghĩ để tìm lý do chữa mình, oái ăm thay, chính vì họ chưa nhận lỗi nên cần phải giam cầm hầu có giờ suy nghĩ hơn để biết mình.
Câu chuyện trên nhắc chúng ta về thái độ của người Pharisêu và người thu thuế lên đền thờ cầu nguyện. Hai cuộc đàm thoại với Thiên Chúa, hai thái độ, một người kể lể liệt kê những bổn phận đã chu toàn theo luật của giáo phái. Có thể nói, đây là một bản tuyên dương công trạng, ông ta hãnh diện cho đó là đảm bảo người công chính, ông đâu cần chi nơi Chúa. Trong khi đó, người thu thuế nhìn nhận mình là kẻ tội lỗi và ý thức được ơn tha thứ của Thiên Chúa, ông đã xin và đã được. Phần chúng ta, chúng ta đến trước nhan thánh Chúa với thái độ như thế nào?
***
Lạy Thiên Chúa công thẳng, con cúi mình trước nhan thánh Chúa xin ơn khiêm tốn, xin cho con ơn nhận biết chính con người thực của mình hầu nhận ra tình thương bao la của Chúa. Bao lâu chưa nhận ra lầm lỗi của mình, bấy lâu con đánh mất ân sủng của Chúa. Xin cho con chân thành nhận ra mình là kẻ tội lỗi đáng được Chúa xót thương và tha thứ.
Lạy Đức Giêsu Kitô, con vua Đavít! xin thương xót con là kẻ tội lỗi!
R. Veritas
|