SNHN 2012  ||  SNHN 2011  ||  SNHN 2010  ||  SNHN 2009  ||  SNHN 2008  ||  SNHN 2007  ||  SNHN 2006  ||  SNHN 2005 
SNHN 2004  ||  SNHN 2003  ||  SNHN 2002  ||  SNHN 2001  ||  Trang nhà  ||  Tĩnh Tâm Linh Thao  ||  Nối kết  ||  Góp ý 
SNHN 03 > GiuseKhonNgoanVaDungCam

GIUSE: KHÔN NGOAN VÀ DŨNG CẢM

“Người đầy tớ khôn ngoan được chủ đặt cai quản nhà chủ” (Mt 24,45)

Sự Khôn Ngoan: Đọc Phúc âm, ta thấy thánh Giuse, phu quân Đức Mẹ rất khôn ngoan trong lời nói, việc làm.

Về lời nói, Phúc âm không ghi lại một lời nào của ông. Nhưng không có nghĩa là ông không nói bao giờ. Hẳn ông đã phải nói khi tuyên nhận Trinh Nữ Maria làm bạn trăm năm. Ông đã phải nói khi đặt tên Giêsu cho con trẻ. Ông đã phải nói khi giao dịch với khách hàng. Chắc một điều là ông ít nói, cẩn trọng trong lời nói. Đó là tiêu chuẩn sự khôn ngoan do Thánh Kinh đề xướng: “Kẻ biết giữ miệng là người khôn” (Cng 17,27).

“Hãy lo sao cho mau nghe và chậm nói” (Gb 1,17)

Túi không Việt Nam cũng có câu:

“Vàng thì thử lửa, thử than. Chuông kêu thử tiếng, người ngoan thử lời”

Về hành động, Giuse đã khôn ngoan khi kén chọn Maria, giữa muôn vạn trinh nữ Sion khác, để kết nghĩa trăm năm. Đành rằng cuộc kỳ duyên ấy là do Thiên Chúa an bài, nhưng Ngài cũng để cho Giuse được xử dụng quyền tự do lựa chọn.

Khi thấy bà có thai, ông đã không dám hỏi tra, không đành tố giác, nhưng chỉ định âm thầm rút lui, phó mặc Chúa Quan Phòng định liệu, nhớ lời dạy của tiền nhân: “Chưa chắc thì đừng!”

Sự khôn ngoan của Giuse càng tỏ rõ trong việc ông cứu Hài Nhi thoát tay bạo Chúa cách vô cùng êm thắm. Phải chăng đó là sự khôn ngoan kín mịn của loài rắn, mà Chúa Giêsu sau này đã bảo các môn đệ phải học theo? (Mt 10,16)

Đến phương xa nước lạ, mà ông đã khéo xử sự để Thánh gia luôn được sung túc, thanh bình.

Đúng, Giuse là con người khôn ngoan, Chúa đã đặt cai quản Nhà Ngài (Mt 24,45)

Sự Dũng Cảm: Chẳng những khôn ngoan, Giuse còn dũng cảm nữa, vì “có cứng mới đứng đầu gió” được.

Đọc Phúc âm, ta thấy trong mọi biến cố nguy nan, Giuse đã tỏ ra điềm tĩnh, quyết tâm và lẹ làng ứng phó, với một nghị lực bền bỉ, coi thường những sự khó khăn.

Khi thấy Đức Mẹ Maria có thai, lẽ tự nhiên là ông phải thắc mắc, có thể là ghen tương, và chắc chắn là lo sợ, vì Thiên Thần có khuyên ông đừng sợ. Nhưng một khi biết được ý Chúa do Thiên Thần bảo cho, thì ông quyết định cưới bà, và lập tức “thức dậy, ông rước bà về xum họp” (Mt 1, 18-24).

Nhưng biến cố làm nổi bật đức dũng cảm của Giuse là vụ trốn qua Ai Cập. Cơ nguy thực là thiết bách. Kìa gươm đã hươi lên sáng quắc. Nọ tiếng trẻ Bêlem đang vọng lại não nề! Tính mạng Hài Nhi như treo bằng sợi chỉ. Sống chết là ở tay Giuse. Sợ thì có sợ, nhưng ông đã trấn tĩnh, lập tức ra đi: “Và chỗi dậy, ông đem Hài Nhi và Mẹ Ngài trốn qua Ai Cập” (Mt 2,13-23).

Giai thoại cuối cùng về thời thơ ấu của Chúa Giêsu, trong đó Giuse xuất hiện lần sau hết, là tích Chúa Con lạc Đền Thánh (Lc 2,41-51).

Lễ xong, ông bà về được một ngày đàng mới biết Con lạc. Lòng cha mẹ nào chẳng quặn đau? Hôm sau, trời chưa sáng, Giuse và Đức Mẹ đã tức tốc trở lại Giêrusalem. Dọc đường, không người nào không hỏi, không quán nào không vào. Ngày thứ ba mới thấy Con trong Đền Thánh. Biết ông bà vui sướng dường bao! Đức Mẹ có quở yêu Con ít tiếng. Nhưng lạ lùng thay sự điềm tĩnh của Giuse! Giá có phải là ông cha khác thì Hài đồng đó, dù là Con Thiên Chúa, cũng đã được một bài học. Giuse phải có một nghị lực tinh thần lớn lao thế nào mới tự chủ được như vậy.

Cái trí của Giuse không phải là cái trí của triết gia. Cái dũng của Giuse chẳng phải là cái dũng của danh tướng. Cái trí dũng ấy tuy phi thường mà lại rất bình thường, cái trí dũng của đạo Kitô, mà mọi người chúng ta đều có thể và phải gắng công noi theo.

Lạy Thánh Giuse rất khôn ngoan, dũng cảm, xin cầu bầu cho chúng con.

(Trích trong “Thánh Giuse trong Phúc Âm” của Châu Thủy)

Để giúp cho chương trình SNHN được phong phú hơn, Xin vui lòng đóng góp ý kiến. Chân thành cám ơn.