|
Cách đây chừng 20 năm, người ta đã dựa vào cốt truyện trong tác phẩm "Quo Vadis?" (Thầy đi đâu?) của văn hào Công giáo Balan, Henryk Sienkiewicz (1846-1916, giải Nobel 1905), để đóng môt cuốn phim nổi tiếng thế giới cũng mang tựa đề ấy.
Từ đâu có cốt chuyện ấy? Ai đã nói tiếng “Thầy đi đâu?”
Theo truyền khẩu giáo dân thời Hội Thánh sơ khai, người ta được biết rằng vào các thế kỷ I-IV, các hoàng đế Rôma đã ra công bách hại đạo Chúa hết sức hung hãn: nào là đâm chém, nào là đóng đinh thập giá, nào là cho thú dữ ăn thịt nơi hý trường Colisê để nhân dân thoả thích thưởng ngoạn, nào là buộc vào cột trụ, tẩm dầu rồi đến đêm châm lửa đốt cháy vùn vụt như bó đuốc. Thật muôn phần khủng khiếp.
Phêrô, thủ lãnh của Hội Thánh, lúc ấy bị truy nã gắt gao theo lệnh của hoàng đế Nêron. Vì thế ngài có ý định tạm lẩn tránh ra khỏi thành Roma một thời gian, cho qua cơn sóng dữ. Một đêm nọ, người ta trông thấy một bóng dáng đàn ông đang hồi hộp lần bước trên con đường Appia. Lúc gần đến cửa Capena, bỗng nhiên ông ta đứng khựng lại! Từ xa một người đang tiến thẳng về phía ông. Ông dụi mắt, rồi quá đỗi mừng vui, Phêrô ôm chầm lấy người ấy và hỏi: "THƯA THẦY, THẦY ĐI ĐÂU?" Thì ra người ấy là Chúa Giêsu, tội nhân bị xử tử mấy mươi năm về trước. Đáp lai câu hỏi của Phêrô, Người ôn tồn nói: "Phêrô, vì con sợ gian khổ, con định đào tẩu, nên Thầy phải vào thành Roma để bị đóng đinh thêm một lần nữa!" Nói xong, Chúa Giêsu biến mất..... Phêrô hiểu ý Thầy bèn quay gót trở lại thành Roma, chấp nhận mọi gian khổ, củng cố đức tin của anh em giáo hữu, xông pha giữa muôn nghìn nguy hiểm cho đến năm 67 thì bi bắt và bị tống giam ở nhà ngục Tullianum. Rồi sau đó thánh nhân cũng được diễm phúc đi lại con đường thập giá của Thầy Chí Thánh Giêsu, không phải đường lên núi sọ ở Giêrusalem mà là đường dẫn đến hí trường Caligula, trên đồi Vatican. Nhưng khi đến nơi, vì cảm thấy mình không xứng đáng được chết như Thầy, nên Ngài đã xin phép cho được đóng đinh ngược, đầu chúi xuống đất.
Để kỷ niệm nơi Chúa hiện ra cho Phêrô, giáo hữu đã xây cất ngay tai chỗ đó một nhà thờ mang tên "Quo Vadis, Domine?"
***
“Ta là mục tử tốt lành. Mục tử tốt lành thí mạng sống vì đoàn chiên” (Ga 10,11). Đức Giêsu ví mình như một mục tử tốt lành khác với người chăn thuê, vì Người đã dám hy sinh mạng sống cho đoàn chiên. Cái chết của Người không bất ngờ, cũng không đầu hàng bạo lực, nhưng là một cái chết tự hiến. Đức Giêsu chết để nói nên lời yêu thương. Một tình yêu tột đỉnh, yêu cho đến cùng.
Chính tình yêu đã tạo nên mối dây gắn bó giữa chủ chiên và từng con chiên, khiến Người nói: “Ta biết các chiên Ta, và các chiên Ta biết Ta” (Ga 10:14-15). Đó là sự hiểu biết nhau sâu xa, sự trân quí giữa mục tử và đoàn chiên.
Đức Giêsu là Mục tử duy nhất, tối cao và gương mẫu. Các mục tử khác chỉ là phụ tá, giúp chăn dắt đoàn chiên của Người. Mọi mục tử phải noi gương Người, dám chết cho đoàn chiên được sống. Phêrô là người mục tử đầu tiên. Phêrô có thể trốn bắt bớ, tù tội, chết chóc. Nhưng chính khi đổ máu Phêrô đã giữ vững đoàn chiên. Cái chết của Phêrô đã có sức thuyết phục hơn bất cứ lời rao giảng nào: Thầy làm vững đức tin của con. Rồi đến lượt con, con sẽ làm vững đức tin của anh em con.” Các mục tử tiếp bước Phêrô vui lòng nằm xuống để nên nhân chứng, và củng cố niềm tin cho các anh em.
Dụ ngôn người “Mục tử tốt lành” cho thấy tình yêu sâu sắc của Thiên Chúa:
- Người yêu thương mỗi người một cách cá biệt, không yêu cách chung chung.
- Người yêu thương vô điều kiện, ngay cả khi chúng ta lầm đường lạc lối.
- Người yêu thương bằng tình yêu vui mừng, chứ không rầy la khiển trách khi tìm thấy chiên lạc.
Ngày nay, Đức Giêsu vẫn cần những vị mục tử tốt lành lo cho đoàn chiên trên thế giới. Người rất cần các bạn trẻ hiến thân cho sứ mạng mục tử này. Người mời gọi chúng ta, hãy nhìn bằng trái tim yêu thương, để thấy những cơn đói Lời Chúa, đói tình thương, đói của ăn, đói ý nghĩa cuộc sống. Người kêu gọi chúng ta hãy tha thiết xin Cha cho nhiều mục tử tận tụy hơn, thanh khiết hơn, vô vị lợi hơn, và thánh đức hơn. Những mục tử sẵn lòng âm thầm chết từng ngày cho đoàn chiên.
***
Lạy Chúa, xin gởi đến cho chúng con những mục tử có trái tim của Chúa: luôn say mê Thiên Chúa và yêu thương con người, có tình bạn thân thiết với Chúa, dám hy sinh cho đoàn chiên, dẫn đưa chúng con về với Cha là nguồn hạnh phúc thật của chúng con. Amen!
Thiên Phúc
|