|
Một hôm trong một khu rừng rộng lớn, tổ chức một buổi lễ vui. Tham dự buổi lễ có đủ mọi loài súc vật lớn bé: từ con voi khổng lồ cho đến mọi loài rắn rết côn trùng. Sinh sống ở bên ngoài bìa rừng có một trái đào tò mò muốn được dự cuộc vui nên thầm ước mong: “Ước chi mình được thoát ra khỏi cái thế giới đen tối này để xem coi sự việc bên ngoài thế nào”. Cùng lúc đó, có nàng tiên đi qua cây đào, nàng cũng muốn đi đến dự buổi lễ vui trong rừng nhưng không có bạn.
Nàng tiên dừng lại bên cây đào, và hột đào từ trong trái đào tiến ra khẩn khoản nài xin: “Nàng tiên ơi, xin cho con ra khỏi trái đào này đi để con được xem thấy ngày vui hiếm có ở khu rừng vắng vẻ này”. Nàng tiên động lòng thương xót và rồi với quyền phép trong tay, nàng đụng vào trái đào và lập tức hột đào lộn ra ngoài. Lần đầu tiên được nhảy nhót nhìn thế giới bên ngoài, hột đào sung sướng kêu lên: “Ôi, thế giới này đẹp quá”.
Suốt buổi lễ hôm đó, hột đào sinh sống ngồi trên trái đào như một cái ngai vàng treo lủng lẳng trên cây bên cạnh nàng tiên xinh đẹp. Từ trên cao, hạt đào có thể nhìn xuống và nhìn ra suốt cả khu rừng nhộn nhịp trong ngày lễ hiếm có. Hột đào thích quá nên không ngớt van nài nàng tiên đừng để mình trở lại vào trong trái đào nữa. Sau buổi lễ, khu rừng trở lại yên tĩnh như trước. Gió lốc thổi mạnh, mưa rơi tầm tã, sấm chớp tứ bề làm hạt đào ướt đầm đìa và run sợ. Hột đào cảm thấy bất hạnh hơn bao giờ hết và thầm nghĩ: “Trước kia, khi còn ở trong lòng trái đào, mặc dầu tứ bề đen tối, nhưng ít ra còn được che mưa che nắng không phải run sợ. Bấy giờ hột đào quay sang nàng tiên khẩn khoản van lơn cho được trở lại trong lòng trái đào ấm cúng. Nhưng đã quá muộn, nàng tiên đã ra đi từ lúc nào. Và từ đó, trái đào mang tên là “Đào lộn hột”.
***
Các bạn thân mến, ý nghĩa câu chuyện cổ tích của trái đào lộn hột trên đây thật qúa rõ và dễ hiểu. Thật vậy, chinh phục đầu tiên và lớn nhất của mỗi người chính là biết chấp nhận chính mình với tất cả những gì mình có: Tài năng cũng như hạn hẹp thiếu sót.
Đức Thánh Cha Phalô VI đã viết: “Sống với người khác và sống cho người khác không có nghĩa là trở nên giống như người khác. Chính vì thế những danh nhân lịch sử từ trước đến nay dã không bận tâm trở nên giống người này hoặc người kia, trái lại, mỗi người đã chủ tâm quyết chí khám phá ra ơn gọi riêng của mình và trở nên chính mình. Họ chỉ chạy đua với chính mình mà thôi. Người ta thường nói rằng: “Chúa tạo dựng nên con cóc, nó sung sướng kêu lên: Lạy Chúa, con cám ơn Chúa đã cho con biết nhảy giỏi như thế này”.
***
Lạy Chúa, con cảm tạ Chúa vì Chúa đã tạo dựng nên con một cách kỳ diệu và đã làm những sự lạ lùng: thân xác con đây là cả một kỳ công của Chúa. Đường con đi Chúa biết rõ mọi nẻo. Xin đừng để con nản lòng trước những đau khổ thử thách của cuộc sống, nhưng biết bền tâm vững chí trên con đường mà Chúa đã dọn sẵn cho con, đó là đường đi tới hạnh phúc thật. Amen!
R. Veritas
|