|
Một hôm, hoàng tử cho gọi một người lái buôn chuyên nghề bán ngựa, ông ta dẫn đến trước mặt hoàng tử hai con ngựa bạch đã được huấn luyện rất kỹ thuật để hoàng tử kén chọn. Bề ngoài hai con ngựa trông giống hệt nhau nhưng người lái buôn lại đòi hai giá khác nhau. Con này gấp đôi giá tiền con kia. Hoàng tử liền gọi các quan cận thần đến và bảo:
- Ta sẽ tặng hai con ngựa này cho người nào trong các ngươi có thể giải thích cho ta hay tại sao con ngựa này giá trị gấp đôi con ngựa kia.
Các quan cận thần đến gần hai con ngựa và quan sát thật kỹ càng nhưng không một ai nhận ra điều gì khác biệt đến nỗi làm cho con ngựa này đáng giá gấp đôi con ngựa kia. Thấy vậy, hoàng tử cho gọi hai lính hầu cận đến và bảo họ cưỡi lên ngựa, hy vọng rằng quan cận thần sẽ nhận ra giá trị của mỗi con ngựa. Sau mấy vòng phóng ngựa xung quanh sân không ai trong các quan cận thần nhận ra sự khác biệt về giá trị của hai con ngựa. Sau cùng hoàng tử phải lên tiếng giải thích cho họ:
- Chắc các ngươi đã nhận ra rằng trong khi hai con ngựa chạy quanh sân: con ngựa thứ nhất không để lại dấu vết gì đằng sau, nó chạy cách nhẹ nhàng như bay. Trái lại, con ngựa thứ hai để lại đằng sau một lớp bụi bay ngợp trời như đám mây mù. Lý do đó mà con ngựa thứ nhất có giá trị gấp đôi con ngựa thứ hai.
***
Trong xã hội chúng ta đang sống xem như người có lý là người biết hô to nói lớn, là người thành công trên đường đời, là người nổi tiếng được lòng người, được dân chúng mến chuộng vỗ tay khen ngợi. Trong khi đó ít ai biết khám phá ra giá trị của những cái hay cái đẹp được gói kín trong thầm lặng, trong cái vỏ giản dị bên ngoài.
Trong tâm hồn mỗi người, ngay từ lúc chào đời đã mang trong tâm khảm hạt giống tốt của tình liên đới, nhưng tội lỗi đã làm tổn thương hạt giống tốt đó bằng những mầm giống kiêu căng, ích kỷ, mối hằn thù và lòng ham muốn danh vọng, nó xúi giục ta tìm mọi cách để nổi lên, để hơn người, để qua mặt người khác lắm khi thật trơ trẽn bỉ ổi. Tiếc thay không thiếu chi những người tự để cho mình bị mù quáng bởi những ham muốn đó đến nỗi trở nên nô lệ chính mình và không còn nhận ra giá trị chân chính của bản thân nữa. Ca dao người Anh có câu: “Không phải tất cả mọi thứ óng ánh đều là vàng cả, chỉ người khôn ngoan mới biết nhận ra giá trị thật của vàng ròng hay vàng giả, mới biết cởi bỏ cái vỏ bên ngoài để nhận ra giá trị thật bên trong”.
Chúa Giêsu là thầy dạy khôn ngoan. Trong Phúc âm đã nhiều lần cảnh tỉnh dân chúng và các môn đệ của Ngài phải cẩn thận đề phòng những mưu mô của những sự giả trá hào nhoáng bên ngoài. Ngài không coi trọng tiếng lẻng kẻng ồn ào của những người khoe khoang, bỏ nhiều tiền vào hòm để được khen ngợi. Trái lại, Ngài đã chú ý tới hai xu nhỏ của bà quả phụ âm thầm kín đáo bỏ vào hòm tiền. Ngài ưa thích những việc thiện làm kín đáo chỉ làm vì yêu mến Chúa và chỉ để làm vui lòng Chúa mà thôi, đến nỗi tay trái cũng không biết việc tay phải làm. Khi cầu nguyện cũng đừng chọn nơi công cộng để được nhiều người khác chú ý tới và khen ngợi, khi làm việc bố thí cũng đừng thổi kèn đánh trống cho mọi người biết, khi ăn chay cũng không làm bộ âu sầu thảm não, nhưng hãy xức dầu thơm và tỏ vẻ hồn nhiên để đừng ai biết tới. Ngài thấu suốt mọi sự kín nhiệm trong lòng.
***
Lạy Chúa, con xin mượn lời cầu của Chúa Giêsu để thân thưa cùng Chúa: Con ngợi khen Chúa vì Chúa đã tỏ cho con là kẻ hèn mọn biết những sự khôn ngoan nước trời trong khi đó lại không muốn tỏ cho người khôn ngoan thông thái biết. Xin giúp con đừng ham chuộng những sự hào nhoáng bên ngoài, biết tránh xa những sự kiêu căng thế trần, xin dạy con biết luôn tìm những sự khiêm tốn. Xin cho chúng con có tâm hồn đơn sơ như trẻ nhỏ vì Chúa đã nói ai không trở nên như trẻ nhỏ sẽ không được vào Nước Trời. Amen.
R. Veritas
|