|
Có một ông vua rất giàu sang nhưng lại keo kiệt hà khắc với thần dân, nên mọi người đều oán than, kêu trách.
Một hôm, vua ra lệnh cho quan tể tướng tiến hành việc thu thuế hàng năm. Nhưng quan cho biết: "Năm nay mùa màng hư hại, dân chúng đang chết đói, họ không thể nào nộp thuế được." Nhưng nhà vua vẫn một mực cho tiến hành việc thu thuế và yêu cầu quan tể tướng dùng tất cả tiền thuế để sửa sang cung điện. Quan tể tướng đi một vòng xung quanh cung điện, nơi nào cũng có rạn nứt, nhưng sự rạn nứt sâu xa hơn vẫn là sự bất mãn và ta thán của người dân.
Thế là năm đó, thay vì tiến hành lệnh vua, quan tể tướng đã cho người đi khắp nơi và loan báo như sau: "Năm nay, nhà vua miễn thuế cho tất cả mọi người". Nghe thế ai cũng vui mừng sung sướng. Khắp nơi, tuy đói kém nhưng họ đều làm tiệc ăn mừng.
Trở lại triều đình, quan tể tướng mời nhà vua và đoàn tùy tùng đi tham quan một vòng xung quanh những nơi mà ông báo cáo đã được tu sửa. Vừa rời khỏi cung điện, nhà vua đã được dân chúng tung hô vạn tuế không dứt lời. Nhìn đám đông vui mừng hớn hở, nhà vua mới quay sang quan tể tướng để hỏi lý do của ngày hội này. Quan tể tướng mới giải thích:
"Tâu bệ hạ, ngày lễ hôm nay được tổ chức là để đánh dấu những tu sửa quan trọng trong cung điện. Trước khi tiến hành việc thu thuế, hạ thần đã đi tham quan một vòng, hạ thần nhận thấy rằng những rạn nứt đáng kể nhất không phải là những rạn nứt trên tường thành của cung điện mà chính ở trong lòng người dân. Người dân không thể vui mừng được vì từ bao lâu nay, họ không còn được thấy lòng tốt nữa. Đó là lý do đã khiến hạ thần tuyên bố miễn thuế cho họ trong năm nay."
Nghe thế, nhà vua mới sực tỉnh và nhận ra thái độ keo kiệt hà khắc của ông. Ông nhìn xuống đám đông dân chúng đang hân hoan vẫy chào, lòng ông cảm thấy xúc động. Lần đầu tiên, người ta thấy nụ cười của vui tươi và yêu thương nở trên môi ông.
***
Nhà vua đã xúc động trước những lời tung hô của toàn dân, ông vô cùng sung sướng, nụ cười rạng rỡ tươi nở trên môi. Ông chấp nhận miễn thuế, loại bỏ việc tu sửa những rạn nứt của cung điện, để lấy tình thương hàn gắn những rạn nứt trong cõi lòng thần dân. Ông đã "đổi mới" chính ông: Từ thái độ keo kiệt hà khắc thành rộng lượng thương dân. Ông đã "đổi mới" lòng dân: Từ bất mãn ta thán thành kính trọng, trung thành với ông.
Nhìn vào hai rường cột của Giáo hội, chúng ta thấy một Phêrô sa ngã thường xuyên và sa ngã thậm tệ: ông đã cản ngăn Chúa đừng bước vào cuộc khổ nạn, và nhất là đã chối Thầy ba lần. Một Phaolô đã hăng say lùng bắt các môn đệ Chúa, đồng lõa với bọn người ném đá Stephanô. Nhưng mẫu số chung của hai ông chính là chấp nhận "đổi mới".
Sau khi chối Thầy lần thứ ba, từ trên pháp đình Chúa nhìnxuống Phêrô, Ngài biết hết! Tức thì, Phêrô lầm lũi ra khỏi pháp đình, nước mắt tuôn trào, tâm hồn trũi nặng, một cái gì đó đã chết trong ông. Vâng, đã chết rồi, niềm tự hào, tự tin quá mức. Ông chỉ là cát bụi, ông biết mình chỉ là cát bụi, yếu hèn và rất dễ sa ngã. Nhưng đêm hôm đó, một biến cố trọng đại đã "đổi mới" tâm hồn Phêrô. Lòng ăn năn bộc phát và lòng khiêm nhường chân thành đã biến Phêrô thành người thuyền trưởng trên con tàu Giáo hội.
Phaolô, sau khi ngã ngựa đớn đau bởi một luồng sáng chói loà. Mắt ông không còn thấy gì nữa, ông như kẻ bị mù trong ba ngày. Nhưng thật thì ông đang thấy và thấy rất rõ. Đó là Đức Giêsu, Người đã Sống lại thật, lên trời ngự bên hữu Chúa Cha. Vậy Phaolô đã được "đổi mới" và chính ông đã "đổi mới" cả thế giới.
***
Lạy Chúa, Chúa yêu con trong sự yếu hèn, thiếu sót của con để làm nổi bật sức mạnh và sự khôn ngoan của Chúa. Xin Chúa “đổi mới” tâm hồn con và xin giúp con cũng biết “đổi mới” cuộc đời anh chị em con. Amen.
Thiên Phúc
|