SNHN 2012  ||  SNHN 2011  ||  SNHN 2010  ||  SNHN 2009  ||  SNHN 2008  ||  SNHN 2007  ||  SNHN 2006  ||  SNHN 2005 
SNHN 2004  ||  SNHN 2003  ||  SNHN 2002  ||  SNHN 2001  ||  Trang nhà  ||  Tĩnh Tâm Linh Thao  ||  Nối kết  ||  Góp ý 
SNHN 05 > KiepNguoi

KIẾP NGƯỜI

Gian khổ ngày mai vào yết kiến như lai để lên kiếp Phật, Đường Tăng trằn trọc không sao ngủ được. Suốt cuộc đời tâm nguyện ở cõi này, giờ đây khi sắp bỏ kiếp người ông cảm thấy lòng ray rứt.

Nhiều ngày qua thân thể Đường Tăng đã rã rời, đầu óc ông đầy mộng mị, tay biếng lần tràng hạt, tâm linh như muốn víu chân dừng lại, máu ông nhức nhối thấm lần vào con tim, ứa vào quá khứ đau xé. Ông nhớ tới những người sinh thành ra mình, tình cha huyết mẹ tao nên mà bao nhiêu năm nay ông không một lần thắp hương, không một lần nhắc nhở. Chặng đường dài tới đất Phật khiến trái tim ông dần chai sạn, ông đã quá nhiều lần lạy lục cầu khẩn các thần thánh lớn bé, đã quá nhiều lần dẫm đạp lên xác máu yêu ma xa gần, chỉ với một mục đích mau thành chánh quả. Ông thương người, nhưng đêm nay trước ranh giới cuối cùng của kiếp người và Phật, ông chợt hiểu ra cội rễ của tình thương ấy. Mỗi lần cứu giúp con người ông chỉ thầm tính toán như xây thêm cho mình một bậc thang tới Phật đài.

Nhiều lần Đường Tăng đã tự hỏi tại sao nước mắt mình càng ngày càng lạnh giá, giờ đây ông thầm hiểu trên con đường thỉnh kinh về cứu rỗi con người, đời ông dần dần xa lạ với con người. Ông trở mình thở dài: “Không là người ta sẽ là ai? Yêu quái cản đường, biết bao kẻ chính tà từ đây xuống tháp tục vô biên, ác nghiệt vô cùng, ta nhâp vào chốn ấy, biết rồi thành Phật hay ma”. Đường Tăng chợt nhói trong tim, ông khẽ run lên, hai tay ôm ngực. Mở mắt thấy các đồ đệ đứng bên giường nhìn ông âu lo, cả ba đều hầu như không ngủ. Đường Tăng nói rằng: “Không sao đâu, ta chợt nhớ đến ngày xưa!” nói rồi lại nhắm mắt, nghe tiếng Ngộ Không:

- Xin Thầy đừng tự dối lòng. Thầy đang nhớ lại kiếp người.

Đường Tăng nhớ lại – mình đã coi thường Thần Thánh yêu ma chỉ mong được thành kiếp người – lòng rộn lên niềm đau xót hối tiếc. Bát Giới cười ha hả:

- Làm người có gì vui, chúng ta đã dốc lòng theo đạo, ngày mai được lên chốn thần tiên sung sướng biết bao nhiêu. Thầy đừng luyến tiếc, sắp có Phật, thầy trò mình mang đạo xuống khai sáng cho loài người, công quả vĩ đại lắm.

Đường Tăng lắc đầu nằm im hồi lâu, hai tay vẫn đặt trên tim, mắt vẫn nhắm, nước mắt trào ra ấm lòng lại, rồi như trăn trối:

“Ta ước gì đêm nay đừng sáng, ta đau đớn cho mười mấy năm viễn du. Ngộ Không ơi! Một đời con mong được thành người thì bị bắt ép theo ta để thành Phật. Giác ngộ thật ra chỉ đi tìm một chốn hoan lạc mới. Satan rời cõi u mê này sang cõi hoang tưởng khác. Còn ta không còn là người thì làm sao đồng cảm mà đòi khai sáng cứu vớt con người”.

Ngộ Không sung sướng nắm lấy tay Thầy nghẹn ngào:

- Thầy đã nhận ra chân lý nhưng chậm quá rồi.

Ngộ Không sung sướng vừa cười vừa chỉ cho Đường Tăng thấy thân xác ông trôi dạt dưới chân cầu, nhưng Đường Tăng không nghe thấy gì nữa. Đôi mắt vô hồn!

***

Qúy vị và các bạn thân mến,

Bình về câu chuyện trên, tác giả Lê Ngọc Trà đã viết như sau: Cái kiếp người dẫu lầm than buồn chán bao nhiêu cũng là một kiếp sống, một sự sống trên cõi đời này. Được sống, được làm người vẫn là điều qúy giá nhứt, những gì cho dù thiêng liêng đẹp đẽ bao nhiêu mà xa lạ với con người cũng đều là vô ích. Những dòng suy nghĩ vừa rồi có lẽ không xa lạ bao nhiêu với cái nhìn Kitô giáo về kiếp người, về con người.

Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II đã không ngần ngại tuyên bố: Con người là đường của Giáo Hội, con đường này nói lên tất cả sứ điệp Kitô giáo. Chúa Giêsu đã đến trong trần gian là đến chỉ để nói với con người rằng con người cao cả bởi vì con người là hình ảnh của Thiên Chúa. Kiếp sống trần gian cao đẹp biết bao vì đó là Đạo, là Đường dẫn về với Thiên Chúa, không cao đẹp và đáng sống sao kiếp sống mà chính Thiên Chúa đã sống trọn với con người. Con người không cao cả và đáng yêu sao khi chính Thiên Chúa đã mặc lấy thân phận con người và đồng hóa với mỗi một con người. Con người không cao qúy sao khi Ngài đã dạy: “Không thể yêu mến Thiên Chúa mà không yêu thương con người.”

***

Lạy Chuá, cảm tạ Chúa đã ban cho con sự sống và nhất là sự sống siêu nhiên để con không ngừng nhận ra sự cao cả và giá trị thân phận con người. Xin cho chúng con biết đón nhận từng phút giây của cuộc sống và niềm cảm mến, tin yêu, phó thác và nhất là cho chúng con luôn luôn thấy hình ảnh của Chúa trong từng người anh em, để biết tôn trọng và yêu thương mọi người. Amen!

R. Veritas

Để giúp cho chương trình SNHN được phong phú hơn, Xin vui lòng đóng góp ý kiến. Chân thành cám ơn.