SNHN 2012  ||  SNHN 2011  ||  SNHN 2010  ||  SNHN 2009  ||  SNHN 2008  ||  SNHN 2007  ||  SNHN 2006  ||  SNHN 2005 
SNHN 2004  ||  SNHN 2003  ||  SNHN 2002  ||  SNHN 2001  ||  Trang nhà  ||  Tĩnh Tâm Linh Thao  ||  Nối kết  ||  Góp ý 
SNHN 05 > TatCaLaCuaChua_LK

TẤT CẢ LÀ CỦA CHÚA

"Hai tuần nữa anh trở lại tái khám." Cô thư ký vừa nói vừa giơ tay đưa cho tôi tấm giấy hẹn.

- Cám ơn.

Tôi trả lời vắn tắt, lầm lũi bước ra khỏi phòng mạch bác sĩ.

Ánh nắng chiều đập vào mắt tôi một cách chói chan khi tôi vừa đẩy cánh cửa bước ra ngoài. Tôi đứng khựng, nhíu mắt lại chừng vài giây đồng hồ rồi từ từ mở mắt ra. Cảnh vật trước mắt tôi mờ hẳn. Tôi chỉ thấy các đốm trắng, vàng, đen hay xanh đậm tôi không rõ, mang hình dáng của các chiếc xe trong bãi đậu xe. Cúi xuống đất, tôi tìm hai lằn vàng lối đi dành cho người đi bộ, nhưng chẳng thấy đâu. Tôi nheo mắt, lấy tay đặt lên trán che bớt ánh nắng rồi mở mắt ra dần. Cảnh vật hiện rõ hơn. Tôi thấy hai lằn vàng trên đường. Tôi thấy các chiếc xe xanh, trắng trong bãi đậu. Tôi thấy những chiếc lá vàng nằm rãi rác trên nền đường, dưới góc cây. Tôi thở phào nhẹ nhõm, sực nhớ lại vì thuốc nhỏ mắt chưa tan, nên mắt tôi mờ.

Bước vào xe, tôi tra chìa khoá vào ổ, lưỡng lự không muốn nổ máy xe ngay. Tôi không vội lái xe về trong lúc này vì sợ gây ra tai nạn. Giấc chiều tan sở có nhiều xe, càng nguy hiểm hơn, khi mắt tôi vẫn chưa thấy rõ hoàn toàn. Tôi bật ghế, ngả lưng ra sau nằm xuống. Nhắm mắt. Những lời trao đổi trong phòng mạch bác sĩ nhãn khoa trở lại trong tâm trí tôi...

- Dây thần kinh bên mắt trái của anh hơi yếu.

- Vậy có hại gì không, thưa bác sĩ?

- Nếu dây thần kinh mắt yếu quá và bị hư luôn, khi anh nhìn cái gì cũng chỉ thấy có phân nửa.

- Tôi không rõ, nhờ bác sĩ giải thích dùm.

- Sở dĩ anh nhìn thấy hình tròn trên tường kia là vì nhờ có hai sợi dây thần kinh mắt. Nếu một dây bị hư, anh chỉ thấy được nửa hình tròn.

- Vậy chữa bằng cách nào, thưa bác sĩ.

- Thưa anh, không có cách nào để chữa. Mỗi sáu tháng, anh nhớ trở lại tái khám."

Tôi không nhìn thấy gì ngoài một màu đen thẫm không biên giới. Hình ảnh vợ, con tôi hiện rõ trong tâm trí. Tôi thấy từng khuôn mặt của các người thân, bạn bè, người hàng xóm, và cả ngôi trường tiểu học xa xưa lần lượt trở về... Lòng tôi bồn chồn khi nghĩ đến tương lai. Tôi không biết ngày con tôi ra trung học, đại học, hay lập gia đình, liệu tôi còn trông thấy rõ khuôn mặt rạng rỡ, tươi vui của chúng không? Ngày đó đến tôi không thể lái xe, không đi làm. Làm sao tôi có thể xoay trở tiền nhà, lo cho gia đình? Tương lai còn xa mờ mịt, tay tôi với không tới, mắt tôi nhìn không rõ. Tôi phải làm gì???

Trong lúc lòng còn trĩu nặng âu lo, lời kinh của thánh I-Nhã mà gia đình tôi vẫn đọc hằng đêm đến với tôi: "... tất cả là của Chúa, con xin trả lại cho Chúa tất cả. Xin Chúa sử dụng hoàn toàn theo thánh ý Chúa. Con chỉ xin tình yêu và ân sủng của Chúa, đối với con thế là đủ."

***

"Con chỉ xin tình yêu và ân sủng của Chúa, đối với con thế là đủ." Tôi lập lại một lần nữa để trấn an niềm lo lắng, và đồng thời cũng muốn xác tín lại niềm tin của tôi. Vâng, chỉ có tình yêu và ân sủng của Ngài mới lấp đầy nỗi lo, mới cho con đủ nghị lực để bước tới, để chấp nhận những cơn đau của thể xác, những mất mát trong đời. Tôi nhớ đến đoạn Tin Mừng khi Chúa Giêsu chữa cho người mù. Chúa nói với các luật sĩ nếu họ mù, họ sẽ không mắc tội. Như thế mù hay bi hư một dây thần kinh mắt cũng không phải là một việc đáng lo. Biết đâu nhờ thế tội của tôi cũng giảm đi không chừng? Biết đâu Thiên Chúa có một dự định khác tốt đẹp hơn cho tôi?

Ánh nắng ban chiều dịu lại dần. Những chiếc lá đong đưa, nô đùa trong cánh gió. Văng vẳng có tiếng chim con kêu ríu rít gọi chim mẹ. Vài cụm mây trắng lơ đãng theo gió bay về cuối trời. Lòng tôi thật bình an. Tôi thì thầm: " Tất cả là của Chúa."

Lữ Khách, Ngày 5 tháng 3, 2004

Để giúp cho chương trình SNHN được phong phú hơn, Xin vui lòng đóng góp ý kiến. Chân thành cám ơn.