|
Tục ngữ ca dao có câu: “Một người làm quan, cả họ được nhờ!” hoặc “Một giọt máu đào hơn ao nước lã!”
để nói lên cách cư xử ưu đãi trong mối liên hệ thâm tình. Thế nhưng bài tin mừng hôm nay lại cho chúng
ta một câu chuyện bất ngờ.
Câu chuyện năm xưa bắt đầu thế này.
Một buổi sáng ngày Sa-bát, cả làng Na-za-rét xôn xao. Có một thầy giảng nổi tiếng được mời đến nói chuyện
trong hội đường của làng. Người ta đồn rằng ông thầy này đã đi nhiều nơi, làm nhiều phép lạ trong khắp
vùng Ga-li-lê. Hôm nay ông dừng chân ở Na-za-rét , không chừng dân làng cũng được nhờ vả gì chăng? Mọi
người háo hức lục tục kéo đến hội đường để xem mặt vị khách đó.
Người đàn ông trên bục giảng bắt đầu nói với họ: “Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh qúy vị vừa nghe.”
Ông bắt đầu giảng giải về những điều ngôn sứ I-sai-ya vừa nói. Cả hội đường im phăng phắc say sưa nghe
vị khách chia sẻ lời Chúa.
Có tiếng xầm xì trong đám đông “Đây không phải là con ông Giu-se sao?”. Những tiếng gọi í ới: “Này, một
người làm quan, cả họ được nhờ… Nghe nói ở Ca-pha-na-hum, ông chữa lành người bại liệt, … trừ được cả quỷ
nữa… Những gì ông đã làm ở chỗ khác, hãy làm ở đây xem. Thử chữa vài người cho chúng tôi xem nào!” Nếu
người dưng nước lã mà được nhờ, thì chắc dân làng còn phải được hưởng gấp bội… Một giọt máu đào, hơn ao
nước lã kia mà! Và họ trông chờ phép lạ!
Đức Giê-su nhìn quanh và thở dài. Những khuôn mặt quen thuộc của bà con lối xóm. Nhưng hình như họ không
còn nhận ra người nữa. Những lời ngài giảng dạy về Nước Thiên Chúa, họ bỏ ngoài tai. Họ chỉ say sưa đi
tìm dấu lạ. Đức Giê-su biết rõ họ. Những người này chẳng quan tâm đến những điều ngài nói, họ chỉ cần
biết xem ngài có đem lại những điều phi thường cho Na-za-rét hay không.
Đức Giê-su lắc đầu từ chối: “Không một ngôn sứ nào được chấp nhận nơi quê hương mình.” Lời ngài nói như
gáo nước lạnh tạt vào mặt họ. Họ chưng hửng. Thế này là thế nào? Không phải ông ta vưà tuyên bố những
điều ngôn sứ I-sai-ya loan báo sẽ được ứng nghiệm hôm nay sao? Nào là người mù được thấy, người áp bức
được giải phóng, nào là công bố năm hồng ân xoá nợ. Càng nghe Đức Giê-su nói, họ càng bực tức. Nhất là
khi ngài so sánh việc ngôn sứ Ê-li-ya và Ê-li-sha bỏ Is-ra-en đến với dân ngoại để rao giảng và chữa
lành. Tự ái đùng đùng nổi lên. Ông này là ai mà dám sỉ nhục chúng tôi chứ? Không lẽ Na-za-rét không
đáng để cho ông ta thực hiện những kỳ tích sao?
Lúc đầu họ háo hức chờ đợi mưa móc ân sủng. Họ mong đợi được chúc phúc vì giữa làng quê nhỏ bé của họ
đã xuất hiện một ngôn sứ của Thiên Chúa. Vậy mà bây giờ cái ông Giê-su không biết điều này, chẳng những
đã không làm gì cho họ, mà còn đem họ so sánh với đám dân ngoại không giữ Luật Thiên Chúa. Từ ngạc nhiên
đến thất vọng. Từ thất vọng đến giận dữ. Từ giận dữ đến quyết tâm thua đủ với ngài. Họ lôi ngài ra khỏi
hội đường, tính xô ngài xuống vực thẳm. Nhưng, Thánh Kinh thuật lại, ngài vượt qua họ mà đi.
***
Câu chuyện năm xưa vẫn còn tái diễn trong cuộc sống của nhiều người trong chúng ta hôm nay. Tôi giữ đạo
đàng hoàng, đi lễ đọc kinh sớm tối, công việc nhà thờ năng nổ. Vậy mà khi có chuyện, tôi kêu cầu Chúa
chẳng nghe. Gia đình tôi lục đục. Vợ đau con ốm. Chồng thất nghiệp. Đời sống chỉ toàn tai ương tật
ách, khổ ải triền miên. Chúa ở đâu hả Chúa! Tôi chạy đông chạy tây, hành hương chỗ này chỗ nọ, chỉ xin
Chúa ban cho một chút ơn để hâm nóng đức tin. Thế mà xin hoài chẳng thấy, cầu mãi chẳng được. Còn mấy
cái người hàng xóm sống bê bối buông tuồng, cả đời chẳng thèm bước chân đến nhà thờ, vậy mà cứ gặp may
mắn hoài. Nay trúng số, mai mua nhà, việc làm ngon lành, cuộc sống cứ phây phây thoải mái. Chúa có bất
công không?
Ít nhiều gì tôi cũng đã có lần mang tâm trạng như dân làng Na-za-rét. Tôi mong Chúa làm một cái gì đó cho
tôi. Tôi tìm Chúa ở trong những phép lạ, những kỳ tích. Tôi theo Chúa bằng một cuộc mặc cả đôi co. Chúa
cho con cái này đi, con sẽ làm cái nọ cho Chúa. Tôi trả giá kỳ kèo với Chúa. Con theo Chúa bao nhiêu
năm, luật Chúa con chẳng bỏ sót, thế mà con lại gặp những chuyện không vui.
Nhưng khi tâm hồn lắng đọng lại, tôi sẽ thấy được rằng chẳng qua tôi coi Thiên Chúa như ông chủ và tôi là
người làm công. Làm công thì phải hưởng cho đáng công! Tệ hơn nữa, đôi lúc tôi coi Thiên Chúa như cái máy
bán nước ngọt tự động. Tôi bỏ vào vài đồng cắc, nhấn nút thì một lon nước phải nhảy ra. Nếu lon nước
không ra, tôi sẽ đập cái máy đến điên cuồng, vì máy đã hỏng, không cho tôi được cái tôi muốn.
Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta xét lại mối tương quan của mình với Thiên Chúa. Tôi tin vào Lời của
Chúa đến mức nào? Tôi đi tìm Chúa hay chỉ đi tìm những phúc lộc của ngài? Và khi tôi không được điều
tôi muốn, liệu tôi có xô đẩy Thiên Chúa ra khỏi cuộc sống của tôi như dân làng Na-za-rét thưở xưa đã
làm không?
Trong niềm tin Ki-tô hữu, phép lạ của cuộc sống chẳng phải kiếm tìm xa xôi. Chúng ta gặp Thiên Chúa ở
giữa giòng đời, trong thành công cũng như thất bại, lúc mạnh khoẻ cũng như lúc yếu đau, trong hoan lạc
cũng như đau khổ. Thiên Chúa không tỏ mình cho chúng ta bằng những phép thần thông phi thường, nhưng
ngài hiện diện với chúng ta trong những phép lạ bình thường của cuộc sống. Hằng ngày tôi có vô vàn cơ
hội để nhận biết, tìm kiếm và tận hưởng những món quà ân sủng trong đời thường. Hôm nay tôi có nhận ra
ơn Chúa nơi nụ cười của một đứa bé? Nơi công việc bề bộn của sở làm? Trong cái tất bật của dòng xe cộ
lúc đi làm? Hay trong cái ấm cúng của bữa ăn tối gia đình? Tôi có thấy ơn Chúa trong lời than vãn của
người đồng nghiệp? Trong niềm vui của một bà mẹ mới sinh con? Và trong tấm thiệp sinh nhật đứa con gái
7 tuổi tự tay làm cho tôi?
***
Lạy Chúa Giêsu Na-za-rét xin thêm đức tin cho chúng con để khiêm tốn thấy ngài tỏ mình thật bình thường
giữa lòng cuộc sống, xin cho con biết nhìn ra Chúa hiện diện qua những biến cố lớn nhỏ trong cuộc sống
đời thường. Xin cho con đừng nhẫn tâm xua đuổi Chúa ra khỏi cuộc sống mình như dân làng Na-za-rét xưa
mỗi khi con xin mà không được như ý. Amen!
Bảo Lộc
|