|
Mùa Chay là mùa sám hối. Sám hối là đổi mới tâm hồn. Muốn đổi mới tâm hồn, phải đổi mới cách
nhìn về con người và cuộc đời, về bản thân và tha nhân. Hôm nay, Chúa Giêsu dạy ta những cách nhìn
thời cuộc và biến cố theo tinh thần của Người.
Thông thường, trước một biến cố, ta dễ có cái nhìn chính trị. Hôm nay, người ta thuật lại việc Phi-la-tô
giết những người Do thái trong đền thờ. Thời ấy, đế quốc Rô-ma đang thống trị nước Do thái. Phi-la-tô
là viên tổng trấn của Rô-ma. Tường thuật biến cố đau thương này, người ta mong Chúa Giêsu có cái nhìn
chính trị, dấn thân vào chính trị. Người ta mong Chúa Giêsu kết án Phi-la-tô. Không bàn về chính trị, không
làm chính trị, cho dù sau này Chúa Giêsu vẫn bị kết án vì một tội chính trị. Không kết án Phi-la-tô, dù
sau này chính Người bị viên tổng trấn này kết án.
Trước mọi biến cố, Chúa Giêsu muốn ta có một cái nhìn tôn giáo, vượt lên trên lĩnh vực chính trị. Từ một
câu hỏi thuộc bình diện chính trị, Chúa Giêsu đã đưa ra một giải đáp thuộc bình diện tôn giáo. Từ một biến
cố gây xôn xao dư luận, Chúa Giêsu mời gọi ta hãy ăn năn sám hối. Từ cái chết của thể xác, Chúa Giêsu
hướng suy nghĩ ta tới cái chết của linh hồn: “Các ông tưởng mấy người Ga-li-lê đó bị như vậy là vì họ
tội lỗi hơn những người Ga-li-lê khác sao? Tôi nói cho các ông biết, không phải thế đâu; nhưng nếu các
ông không sám hối, thì các ông cũng sẽ chết hết như vậy”.
Đối với người khác, ta dễ có cái nhìn kết án. Khi gặp một nguời mù từ thưở mới sinh, người ta hỏi Chúa
Giêsu: “Đây là do tội nó hay tội của cha mẹ nó?” Gặp người phụ nữ phạm tội ngoại tình, người ta muốn kết
án chị. Người ta có thói quen cho rằng thành công là ân huệ Chúa thưởng cho người đạo đức, còn tai họa
là hình phạt Chúa dành cho kẻ tội lỗi. Hôm nay, chứng kiến những nạn nhân bị thiệt mạng, những người
tường thuật đều nghĩ rằng những nạn nhân ấy chết vì họ tội lỗi, còn tôi vô sự, điều đó chứng tỏ tôi
vô tội. Chúa Giêsu lên tiếng cảnh báo họ: “Các ông cũng là kẻ tội lỗi. Nếu các ông không ăn năn hối
cải, các ông sẽ chết thảm khốc hơn những nạn nhân kia nữa”. Chúa Giêsu dạy ta có cái nhìn bao dùng. Nếu
có phải xét đoán, hãy xét mình trước khi xét người. Nếu có phải lên án, hãy lên án chính bản thân mình
trước khi lên án người khác: “Hãy lấy cái đà ra khỏi mắt ngươi trước, rồi ngươi sẽ thấy rõ để lấy cái
rác ra khỏi mắt anh em”. “Ai trong các ông vô tội hãy ném đá chị này trước đi”.
Sau cùng, ta thường có cái nhìn ảo tưởng. Ta xây dựng những chương trình to lớn, những tham vọng đổi
mới xã hội. Chúa Giêsu dạy ta hãy có cái nhìn thực tế: Đừng ảo tưỏng với những chương trình to tát, lấp
biển vá trời. Hãy bắt đầu bằng những việc nhỏ bé. Đừng có ảo tưởng đổi mới xã hội, cải tạo thế giới. Trước
hết, hãy đổi mới chính mình, cải tạo bản thân mình. Tục ngữ Trung quốc có câu: Nếu mỗi người trồng hoa
trước cửa nhà mình, cả thế giới sẽ biến thành một vườn hoa đẹp. Đổi mới chính mình đó là góp phần vào
đổi mới thế giới.
Với những bài học ấy, Chúa Giêsu hướng ánh mắt ta lên cao, vượt thoát lĩnh vực tự nhiên để vươn tới
lĩnh vực siêu nhiên. Với những bài học ấy, Chúa Giêsu hướng cái nhìn của ta xuyên qua những lớp bì
phu bên ngoài để soi chiếu vào chiều sâu nội tâm. Với những bài học ấy, Chúa Giêsu hướng cái nhìn
của ta ra khỏi những ảo tưỏng, đối diện với thực tế bản thân để trước mỗi biến cố ta tự xét và đổi
mới chính mình.
***
Lạy Chúa xin đổi mới trái tim con. Amen!
TGM. Ngô Quang Kiệt
|