|
Anh Calcio và cô Maria quen nhau đã lâu. Một đôi trai tài gái sắc. Được phép của cha mẹ,
hai người đã làm lễ đính hôn với nhau. Gia đình Calcio làm nghề kinh doanh địa ốc. Còn cha
của Maria là một thẩm phán của thành phố Milan, nước Ý. Bọn Mafia rất ghét vị thẩm phán này. Bọn
chúng đã lên một kế hoạch để hãm hại gia đình nhà Maria. Khi Maria và cha của cô vừa bước lên xe
để đi làm vào buổi sáng. Năm tên Mafia đã phục sẳn. Hàng loạt tiếng nổ. Maria và cha cô đã chết.
Tin sét đánh ấy đến tai Calcio. Anh ta đã khóc rất nhiều và quyết định đến xin cha xứ để tổ chức
đám cưới. Chú rể Calcio trong bộ Veste đen trang trọng và cô dâu Maria rực rỡ trong trang phục
lễ cưới trắng tinh, đầu đội chiếc lúp đính hoa sang trọng, nhưng chỉ có một điều đặc biệt là chú
rể thì đứng còn cô dâu thì nằm yên nghỉ trong quan tài.
Rồi đến phần cử hành nghi thức hôn phối. Calcio cúi xuống, đọc lời trao nhẫn, trong tiếng nức nở
nghẹn ngào, anh xỏ nhẫn vào tay cho cô dâu. Hết phần nghi thức hôn phối, cha xứ đổi sách và cử
hành nghi thức an táng.
***
Chuyện tình lãng mạn và tuyệt vời quá. Nhưng mà chỉ cảm động thôi, chứ bí tích không thành. Bởi
hôn nhân là một giao ước giữa hai người: một nam một nữ, nhưng còn sống. Như lời Thánh Kinh: Bởi
đó, người nam sẽ lìa bỏ cha mẹ, để luyến ái với vợ mình, và cả hai sẽ nên một. Để có thể nên
một, hưởng đuợc hạnh phúc trong đời sống hôn nhân, người ta phải làm hai điều :
Điều thứ nhất: Là phải từ bỏ
Từ bỏ là một điều cần thiết. Một đứa bé, nếu muốn thành người, thì việc đầu tiên phải làm là phải
là bỏ cha mẹ bằng một hành động “cắt rốn”. Để có được hạnh phúc trong hôn nhân, người ta phải lìa
bỏ rất nhiều thứ:
Người ta phải bỏ sự vô tư, và nhất là sự ngông nghênh của tuổi trẻ. Hết rồi những tháng ngày rong
chơi, bay bướm.
Người ta phải từ bỏ cả những kỷ niệm ngày xưa, những mối tình vướng lối, những người xưa thân ái, và
ngay cả cái tính hào hoa, bay bớm.
Người ta phải lìa bỏ sự lười biếng và bê bối của mình. Ngày xưa, thế nào cũng được, bây giờ khác
rồi, phải tôn trọng lẫn nhau và phải có một trách nhiệm trên vai.
Và nhất là phải từ bỏ cả sự tự do của mình nữa. Ca dao Việt Nam có câu : "Có vợ như rợ buộc chân". Chẳng
phải ai buộc mình, mà chính ý thức, chính tình yêu của mình buộc mình. Mình buộc mình, đánh mất tự do của
mình một chút, nhưng trong chiều sâu của cõi lòng, mình sẽ cảm nghiệm được sự ngọt ngào của hạnh phúc. Đừng
vì tự ái và sợ thiên hạ mai mỉa:
- Thôi, để ông ấy về xin phép bà xã đã,
Ngày xưa, lúc chưa cưới nhau, muốn đi đâu thì đi, muốn làm gì thì làm. Ngày nay có khác, không như thế
đuợc nữa, làm gì và đi đâu cũng còn phải nghĩ đến vợ, đến con.
Điều thứ hai: Là yêu thương nhau.
Điều ấy có nghĩa là chúng ta trở thành một món quà tặng cao quí nhất, giá trị nhất, dễ thương nhất mà
Thiên Chúa đã ban tặng. Người ấy là vợ, ngườiấy là chồng ... bởi người ấy đã nên một với mình trước
mặt Thiên Chúa và trước mặt con người. Món quà tặng này, người vợ này, người chồng này… là một nửa
đời của mình. Nếu mình luôn bênh vực cho nửa đời này, thông cảm cho nửa đời này, tha thứ cho nửa đời
này, và luôn chăm nom săn sóc, trang điểm cho nửa đời này, thì cũng hãy làm như thế với nửa đời kia.
Và trong sự yêu thương luyến ái ấy, để đạt đuợc hạnh phúc, chúng ta phải nhắm một mắt và mở một
mắt: Mở một mắt, để chú ý đến những điều tốt của nhau, thiện chí của nhau. Mắt kia nhắm lại, để thông
cảm trước những lỗi lầm của người kia, trong một thái độ quảng đại và bao dung.
Lm. Đaminh Đỗ Văn Thiêm (ngonnennho.co.nr)
***
Lạy Chúa! Đời sống hôn nhân gia đình là quà tặng cao qúy Chúa ban; là những hy sinh chia sẻ ngọt ngào
trong cuộc đời …Nhưng cũng có đôi lúc con không nhìn thấy đời sống hôn nhân là quà tặng, là hy sinh
chia sẻ ngọt ngào. Con chỉ nhìn thấy một màu tím buồn, chỉ nhìn thấy những khó khăn trắc trở, chỉ nhìn
thấy thập giá đang đè nặng trên đôi vai….
Xin ban ơn giúp sức cho con, để con biết “từ bỏ“ và biết “mở mắt” để nhìn thấy những điều tốt đẹp, những
hy sinh chia sẻ ngọt ngào mà con đang lãnh nhận trong đời sống hôn nhân vợ chồng… Xin cho con luôn xác
tín rằng : Những khó khăn trắc trở trong cuộc sống hôn nhân hôm nay chính là Thánh Giá Chúa mời gọi con
chấp nhận và vác đi theo Ngài. Mỗi bước con vác đi hôm nay là mỗi bước con tiến gần đến “hạnh phúc đời
đời” trong cuộc sống mai sau . Amen!
|