|
(Xin gởi đến qúy vị và các bạn bài viết dưới đây nhân dịp kỷ niệm 50 năm Dòng Tên
trở lại hoạt động tại Việt Nam lần thứ hai, và cũng để kỷ niệm ngày lễ kính thánh Inhaxiô – 31/7 )
Tháng 10 năm 1525, hai sinh viên trẻ cùng tuổi 19, ghi tên tại trường đại học Saint-Barbe ở thủ đô
Paris, nước Pháp. Cả hai cùng ở chung một phòng, cùng quý mến nhau và cùng trao đổi tình bạn chân thành
với nhau. Một người tên Phêrô Favre, quê quán vùng Savoie - nước Pháp. Người kia tên là Phanxicô Xavier,
đến từ vùng Basque - Tây-Ban-Nha. Phêrô Favre tính tình dễ thương và chuyên cần học hỏi. Trái lại Phanxicô
Xavier thì nhanh nhẹn, ưa thích thể thao và có nhiều cao vọng.
Bốn năm sau, ngày 1-10-1529, sinh viên thứ ba đến trọ cùng phòng với Phêrô và Phanxicô. Sinh viên
này khoảng 38 tuổi và có dáng đi khập khiễng. Anh ăn mặc nghèo nàn, hành lý ít ỏi, nhưng toàn thân anh
toát ra sức hấp dẫn diệu kỳ. Anh tỏ ra chững chạc, ăn nói khiêm tốn dịu hiền và sẵn sàng giúp đỡ người
khác. Đặc biệt anh có đôi mắt tươi vui hóm hỉnh. Sinh viên lớn tuổi ấy tên là Inhaxiô (I-Nhã). Anh đến
từ vùng Loyola - Tây-Ban Nha. Sự có mặt của sinh viên Inhaxiô đã đưa hai sinh viên trẻ tuổi Phêrô và
Phanxicô vào khúc rẽ quan trọng trong cuộc đời của họ.
Inhaxiô đã từng đi lính, ra trận và bị thương ở chân. Trong thời gian chữa trị, để giết thời giờ, anh
đã đọc sách “Hạnh Các Thánh”. Thiên Chúa đã hoán cải tâm lòng anh, khiến anh quay về với Ngài. Anh đặc
biệt suy gẫm Cuộc Thương Khó của Chúa Giêsu Kitô và nhất quyết bước theo chân Ngài. Sau khi lành bệnh,
anh tìm nơi thanh vắng để sống ẩn dật và cầu nguyện trong vòng một năm. Sau đó anh đi hành hương đất
thánh Giêrusalem.
Sau chuyến hành hương đất thánh, anh trở lại Tây-Ban-Nha với tâm hồn hoàn toàn đổi mới, Inhaxiô ước ao
chia sẻ những khám phá thiêng liêng anh vừa tìm thấy cho nhiều người. Anh tìm được cách thức phân biệt
tác động nội tâm: tác động nào đưa đến niềm vui và tác động nào đưa đến chán nản ê chề. Nhưng vì anh chưa
được huấn luyện về thần học, nên anh bắt đầu dành thời giờ để nghiên cứu học hỏi, và cùng lúc vẫn giảng
thuyết về Thiên Chúa.
Xã hội Tây Ban Nha lúc bấy giờ đòi buộc các nhà giảng thuyết phải có bằng cấp hẳn hoi mới được
phát biểu công khai. Thế là Inhaxiô lên đường sang Paris (Pháp) để ghi tên học tại Saint-Barbe, cùng
trường với Phêrô Favre và Phanxicô Xavier.
Nhờ dành nhiều giờ cầu nguyện, suy gẫm và suy tư về chặng đường mà anh đã trải qua, Inhaxiô dần
dần thành hình phương pháp mà anh gọi là ”Thao Luyện Thiêng Liêng” (hay còn gọi là Linh Thao) nhằm
giúp người tín hữu tu chỉnh cuộc sống (reform) và định hướng cuộc đời mình (election).
Tất cả khám phá thiêng thiêng trên đây, Inhaxiô thường chia sẻ cho hai người bạn trẻ cùng phòng.
Phêrô Favre tỏ ra nhạy cảm trước kinh nghiệm của Inhaxiô nhưng Phanxicô Xavier thì ít chú ý hơn.
Thời gian này có thêm một sinh viên trẻ khác đến từ Bồ-Đào-Nha tên là Simon Rodriguez, anh mới vừa
tròn 17 tuổi.
Một ngày kia Simon Rodriguez tình cờ nói chuyện với Inhaxiô. Khám phá thiêng liêng của Inhaxiô đã
lôi cuốn sự chú ý và khơi dậy lòng đạo đức của Simon. Anh quyết định chọn con đường phục vụ Thiên Chúa,
khởi đầu bằng chuyến hành hương Giêrusalem, rồi dấn thân giúp người khác trên con đường thiêng liêng.
Từ đó ba bạn trẻ (Phêrô Favre, Phanxicô Xavier và Simon Rodriguez) trở thành bạn tâm giao của Inhaxiô
Loyola.
Thời gian sau có thêm 3 sinh viên nữa đến từ Tây Ban Nha và cùng học tại Saint-Barbe. Đó là Diego
Laynez, Alphonso Salmeron và Nicolas Bobadilla.
Nhờ nghe tiếng đồn về lòng thánh thiện của Inhaxiô và nhờ sự quan phòng của Thiên Chúa, cả ba sinh
viên đều gặp Inhaxiô và muốn nhận Inhaxiô làm thầy hướng dẫn thiêng liêng.
Ngày 15-8-1534 là ngày lịch sử. Tất cả bảy sinh viên trên đây cùng leo lên đồi Montmartre ở thủ đô
Paris và cùng vào một nhà nguyện nhỏ. Tại đây, một người trong nhóm vừa chịu chức linh mục, đó là cha
Phêrô Favre. Họ đã cử hành Thánh Lễ chung với nhau. Trước lúc rước Mình Thánh Chúa, cả bảy người bạn,
lần lượt đọc lời tuyên khấn giữ đức khó nghèo, khiết tịnh, đi hành hương Giêrusalem và dấn thân làm
việc tông đồ bằng việc rao giảng Lời Chúa. Tuy nhiên nếu lời khấn hứa hành hương Giêrusalem không
thực hiện được thì sẽ giao cho Đức Giáo Hoàng quyền quyết định tương lai và những hoạt động của mình.
Sau ngày lịch sử trên đây, tình bạn thiêng liêng giữa bảy người mỗi ngày một đậm đà sâu sắc.
Họ rất qúy mến nhau, giúp đỡ và khích lệ nhau tận tình. Cuộc sống chung mang một ý nghĩa siêu
nhiên cao thượng. Và cộng đoàn huynh đệ này đã đề cử Inhaxiô Loyola làm thủ lãnh tinh thần cho mình.
Và từ đây, những người trong cộng đoàn huynh đệ này đã trở thành những vị tiên tổ của Dòng Tên,
đó là Inhaxiô Loyola (1491-1556), Phêrô Favre (1506-1546), Phanxicô Xavier (1506-1552),
Simon Rodriguez, Diego Laynez, Alphonso Salmeron và Nicolas Bodadilla.
Sr. Minh Nguyệt - radiovaticana.org , 21/04/2006
***
Lạy Chúa! “Thao Luyện Thiêng Liêng” giúp chúng con gặp gỡ Chúa và gặp gỡ chính mình …
Thao Luyện Thiêng Liêng giúp chúng con biết “phân biệt thần loại”, biết “tu chỉnh” cuộc sống và
“định hướng” cuộc đời theo Thánh Ý Chúa… và Thao Luyện Thiêng Liêng là món quà cao qúy mà Chúa đã
ban cho chúng con qua thánh Inhaxiô. Xin cho chúng con luôn biết noi gương bắt chước Thánh nhân
biết sống kết hợp với Chúa, biết “yêu mến Chúa trong mọi sự”, biết luôn quy hướng về Chúa để mỗi
ngày trong cuộc sống là mỗi ngày chúng con làm “vinh danh Chúa hơn”. Amen.
|